Tiếng Đàn Anh Còn Mãi Trong Ta

Ngày ấy, dù đã biết NSƯT Tư Còn lâm trọng bệnh từ mấy tháng trước, nhưng khi nhận được cái tin nhắn báo NSƯT Tư Còn qua đời đã làm cho tôi không khỏi bàng hoàng. Anh là người bạn vong niên của tôi trong suốt quãng đường dài từ khi tôi bước chân vào con đường nghệ thuật.

Tôi viết ca khúc trước khi viết ca cổ, nhưng từ những bài ca cổ tôi viết đầu tiên cho đến nay khi được dàn dựng trên Đài Phát thanh – Truyền hình Sông Bé, rồi Đài Phát thanh- Truyền hình Bình Dương sau này, đều có tiếng đàn kìm dìu dặt của anh trong đó.

Anh sinh ra và lớn lên trong khung cảnh của một vùng quê xóm thợ nghèo trên quê hương  đất  Thủ. Ở đó có những người thợ gốm cần cù, lam lũ, ngày ngày làm cho đất nở thành hoa, làm cho đất cũng biến thành những câu hò, điệu lý. Những câu hò,  điệu lý ấy có hình ảnh của “bộ đồ chè”, của “cối đâm tiêu”…

Những câu hò, điệu Lý của quê hương như dòng sữa mát nuôi dưỡng tâm hồn anh, làm trỗi dậy trong anh  một  tình yêu tha thiết với Âm nhạc dân tộc. Thế là, từ tuổi 13, anh đã đi khắp các nẻo đường sông nước Nam bộ để “tầm sư học đạo”,  những Thái Hà Nguyên mong được trang bị cho mình chút ít ngón  nghề để có thể tập tểnh vào đời với cái nghiệp cầm ca. Có một điều may mắn là anh đã tìm được những người Thầy đờn nổi tiếng lúc bấy giờ để thọ giáo, như: Thầy Chín Hòa, Thầy Út Lăng, Thầy Mười Phú,  Thầy Năm Vĩnh… Sau bao năm “dùi mài kinh sử”, có một ít vốn liếng cho mình, anh đã khăn gói lên đường thực hiện cái ước mơ to lớn nhất của đời mình là được đờn cho những gánh hát lớn ở đất Sài gòn. Với tinh thần cầu tiến học hỏi, từ một tay đờn vô danh ở tỉnh lẻ, anh đã vững vàng  với cương vị nhạc trưởng trong dàn nhạc của các Đoàn cải lương danh tiếng lúc bấy giờ như: Minh Cảnh, Kim Chung, Thanh Hương – Hùng Minh, Thanh Minh- Thanh Nga, Hoa Đăng Quy Sắc… Bên cạnh những nghệ sĩ tên tuổi như Minh Cảnh, Thanh Nga, Thanh Hương, Thanh Sang, Diệu Hiền… khán giả đất Sài thành lúc bấy giờ cũng rất quen thuộc với nghệ danh Tư Còn dưới ánh đèn sân khấu trong mỗi đêm ca diễn.

Cuộc sống của người nghệ sĩ đánh đàn cho gánh hát cải lương rày đây mai đó suốt dọc đường gió bụi đã làm cho cuộc sống gia đình anh có nhiều xáo trộn. Trong anh bắt đầu xuất hiện những nỗi trăn trở, băn khoăn khi đứng giữa ngã ba đường : một là tiếp tục với con đường nghệ thuật mà mình đã  chọn, hai là về với gia đình để trở lại cuộc sống lao động bình thường, không màng đến tiếng tăm, tên tuổi. Cứ mỗi lần nghe ai hát bài “Dạ cổ hoài lang”, với tiếng đàn bi thương, não nuột, anh lại liên tưởng đến một người phụ nữ đang mỏi mòn ngóng đợi tin chồng vẫn còn  đang  rong  ruổi   trênkhắp các nẻo đường gió bụi. Anh nghĩ đến người vợ hiền và đàn con thơ dại ở quê nhà. Trong anh đã có sự đấu tranh ray rứt, khôn nguôi để cuối cùng đi đến quyết  định  là:  quay trở về với mái ấm gia đình để làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha,  rút bỏ vai trò của người nghệ sĩ đánh đàn dưới ánh đèn sân khấu để “chuyển vai” làm một người thợ gò hàn trong một gian nhà nhỏ ven  đường.

Thế nhưng, như có mối duyên nợ tiền kiếp với cái nghiệp cầm ca. Tiếng búa, tiếng đe của người thợ gò hàn vẫn không sao lấn át được tiếng đàn kìm thoắt ẩn, thoắt hiện trong  tâm trí anh với những cung bậc bổng trầm réo  rắt. Anh biết mình không thể rứt bỏ gia đình một lần nữa để đi theo con đường nghệ thuật như thời còn trai trẻ, nên đã gửi gắm tình yêu Âm nhạc của mình qua lời ca tiếng hát của những học trò. Một lớp học đờn ca tài tử cải lương được anh mở ra tại nhà, vừa để kiếm thêm thu nhập, nhưng quan trọng hơn cả là để anh được đắm mình trong không gian Âm nhạc, để những ngón tay anh có dịp nhấn nhá, ngân nga theo những cung bậc bổng trầm, để nghệ thuật đờn ca tài tử cải lương mãi mãi được giữ gìn cùng năm tháng, không bao giờ mai một. Vì thế, trong suốt mấy chục   năm qua, trong gian nhà nhỏ không đầy 20m2 ấy, vẫn luôn vang lên lời ca tiếng hát bên tiếng đàn dìu dặt, ngân nga của một người nghệ sĩ tài hoa. Trong số học trò ấy, có những người đã thành danh, như : Ngân Huệ, Hùng Thái, Phước Trọng, Phú Đức… và nhiều học trò khác dù chưa nổi danh nhưng cũng đã sống được một cách vững chãi với cái nghề mà Thầy đã truyền dạy.

Với 78 tuổi đời, nhưng anh đã có tới hơn 60 năm sống với nghiệp cầm ca. Anh đã cống hiến hết mình vì sự nghiệp đờn ca tài tử cải lương. Trong cuộc đời hoạt động nghệ thuật của mình, anh đã đạt được rất nhiều Huy chương, Danh hiệu và bằng khen của các cấp, các ngành.

tieng-dan-anh-con-mai-trong-ta

  • Năm 1978, được Bộ Văn hoá-Thông tin phong tặng danh hiệu “Danh cầm” và được cấp bằng danh dự “Nhạc hội danh cầm toàn quốc” tổ chức tại HCM.
  • Huy chương Bạc “Liên hoan biểu diễn nhạc cụ dân tộc” toàn quốc tại HCM do Bộ Văn hoá – Thông tin tổ chức năm 1988 .
  • Huy chương Bạc “Liên hoan biểu diễn nhạc cụ dân tộc” toàn quốc tại Cần Thơ do Bộ Văn hoá-Thông tin tổ chức năm
  • Giải nhất “Độc tấu đờn kìm” tại Liên hoan ca nhạc tài tử Nam bộ tổ chức tại TpHCM năm
  • Huy chương vàng “Liên hoan đờn ca tài tử” tại Bạc Liêu do Bộ Văn hoá
  • Thông tin tổ chức năm
    • Huy chương “Vì sự nghiệp Văn hóa quần chúng” năm
    • Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật” năm 2007
    • Những Đội đờn ca tài tử cải lương của tỉnh do anh hướng dẫn đi thi đều đạt được thành tích cao trong các lần Hội diễn.

Năm 2007, chính vì những cống hiến to lớn của anh, Nhà nước đã phong tặng cho anh danh hiệu cao quý: NGHỆ SĨ ƯU TÚ.

Dẫu biết rằng:

Cuộc đời là những chuyến đi

Thế nên hội ngộ – chia ly là thường

Vâng, Nghệ sĩ ưu  tú Tư Còn đã lên đường  cho một chuyến đi xa, sự ra đi của anh đã làm cho chúng ta bất ngờ bị  hụt  hẫng, cái khoảng trống mênh mông mà anh để lại, cần phải có một thời gian dài ta mới có thể nguôi ngoai. Giờ đây, mỗi lần đi ngang qua Dốc Cầu Ông Đành, chúng ta sẽ còn nhớ mãi như in hình ảnh một người nghệ sĩ, dáng nhỏ liu xiu, ngồi ôm cây đàn kìm với cái cần đàn dựng đứng, nắn nót từng phím cung thương, rao đàn hơi Nam, hơi Oán để luyện tập cho những học trò; nhớ đến tiếng đàn kìm khoan thai, dìu dặt của anh dưới ánh đèn sân khấu trong những đêm giao lưu, hội diễn; nhớ cả cái hình ảnh của người thợ gò hàn, cặm cụi, cần mẫn,chạy vạy lo toan cho cuộc sống đời thường trong những ngày còn cơ cực.

Từ nay, chúng ta sẽ vĩnh viễn mất đi một nghệ sĩ tài hoa có ngón đàn kìm tuyệt vời trên quê hương đất Thủ. Sự ra đi của anh là một tổn thất không lấy gì bù đắp được cho phong trào đờn ca tài tử, cải lương của đất Thủ – Bình Dương. Những danh hiệu, huy chương và bằng khen trên đây là phần thưởng tinh thần quý giá mà Nhà nước, các ngành, các cấp và nhân dân đã dành tặng cho anh, luôn ghi  nhận và trân trọng những cống hiến của anh trong việc giữ gìn những giá trị truyền thống của nghệ thuật đờn ca tài tử, cải lương trong suốt thời gian qua.

Phần mộ của anh tại Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương có tượng chân dung anh và cây đàn kìm quen thuộc. Khi nhắc đến NSƯT Tư Còn ta lại liên tưởng đến tiếng đàn kìm dìu dặt của anh. Dù anh đã đi xa, nhưng tiếng đàn anh vẫn còn vang mãi trong lòng chúng ta .

Vào thứ 6, thứ 7 và Chủ Nhật hàng tuần, công ty Cphaco sẽ tổ chức xe đưa đón miễn phí dành cho quí khách có nhu cầu tham quan hoặc thăm viếng mộ người thân tại Hoa viên nghĩa trang Bình Dương.

Quý khách có nhu cầu, xin vui lòng đặt lịch tư vấn & tham quan TẠI ĐÂY

Tổng quan về Cphaco
Tổng quan về Cphaco

Được thành lập từ năm 2006, công ty cổ phần đầu tư xây dựng Chánh Phú Hòa (Cphaco) là đơn vị tiên phong xây dựng mô hình hoa viên nghĩa trang tại Việt Nam - Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương được quy hoạch và xây dựng như một nghĩa trang văn minh, xanh sạch đẹp, nhằm giữ gìn cảnh quan và bảo vệ sự trong lành của môi trường. Trong suốt hơn 10 năm hoạt động, công ty Cphaco không ngừng đổi mới và phát triển thêm nhiều lĩnh vực nhằm cung cấp các dịch vụ an táng trọn gói giúp khách hàng an tâm lên kế hoạch yên nghỉ cho bản thân và gia đình trong tương lai.