Vu Lan con thắp đèn trời
Nguyện cầu cha mẹ nghỉ ngơi cõi nhàn.
Song đường mất sớm khi tôi chập chững bước vào đời gian truân quá dỗi. Như chiếc thuyền còn chèo chống trong đêm lạc giữa trùng khơi. Năm 1974 đem gia quyến vào Nam, môi trường khác lạ, phải tự xoay xở cho thích ứng ở chốn đô hội phồn hoa. Ba mươi ba năm mày mò mưu sinh, cái nghèo cái lận đận như con ngựa chứng mà tôi không nắm vững dây cương, đành phó mặc cho phần số rong ruổi sớm trưa. Đã chín mươi rồi, bầy con lại xa xứ tha hương lao nhọc kiếm ăn hằng tháng chờ trẻ gởi một chút tiền về, già nua bệnh hoạn kèm theo chứng trầm cảm, đôi lúc buồn nghĩ vu vơ.
Rồi một sáng người bạn thân đến nhà tặng bản tin Linh Hoa Tuệ Đàn viết về nghĩa trang hoa viên Bình Dương, lật xem từng trang mới biết ở nơi đây thật thoáng rộng, quang cảnh xinh tươi, kiến trúc vừa cổ kính, vừa tân kỳ. Hoa phô hương sắc, chim hót gió reo, từng tảng đá kỳ hình, lâu đài tráng lệ điệp trùng có Kim Thân Chư Phật, Chư Bồ Tát tôn nghiêm huyền diệu, nhuận màu đạo vị như là một phúc địa ở trần gian. Tôi bỗng có ý nghĩ:
Ngày nao con lại về quê
Mang xương cha mẹ nằm kề Linh Hoa.
Nếu thành sự ôi tốt đẹp biết bao. Để tỏ chút lòng đền đáp công ơn sinh thành trong muôn một, nhưng giờ già lắm rồi đi đứng không vững, dáng dấp liêu xiêu, quan san thiên lý khó khăn, nơi cha mẹ nằm trên gò hoang, cỏ cây rậm rạp, biết đâu là giang sơn của loài rắn, loài chuột cũng nên, không ai viếng nấm mộ người. Lòng tôi không khỏi nén lệ trông về cố lý. Nhân ngày rằm tháng bảy lễ Vu Lan, mùa báo hiếu nghĩ về Hoa viên NT Bình Dương mà lòng tiếc nuối khôn vơi! Vẫn biết hàng vạn người đã tìm về đây yên giấc nghìn thu, hương linh nương theo mây gió, lá hoa hương trầm ngào ngạt mà an vui ở cõi vĩnh hằng. Con chấp tay vái van mong bậc sinh thành mở lòng thứ tội cho con bởi không như ý. Ngồi nhìn trăng sao không gian im ắng như tờ, văng vẳng nghe tiếng chuông chùa xa xa. Cha mẹ ơi! Con nay tuổi đã về chiều.
Một góc Linh Hoa Tuệ Đàn- Hoa viên NT Bình Dương
Tác giả: Vân Nhiên





