Ông Y đến thăm vợ trong bệnh viện tâm thần, đưa ra bản đồ nghĩa trang Bình Dương và khoe đã đăng ký hai phần mộ cạnh nhau. – Ông này thật chu đáo. Trên bản đồ, tôi không thấy nhà thờ, làm sao đi lễ. Người ta bảo rằng con chiên không đi lễ phải bỏ đạo. Chẳng lẽ binh sĩ đóng nơi tiền đồn, biên giới hoặc hải đảo đều phải bỏ đạo sao? – Nhà thờ là nơi thờ chúa, nhưng tư tưởng vị tha của chúa Jesus lan tỏa khắp nơi khắp chốn, từ núi cao tới hải đảo, từ thành phố tới vùng sâu vùng xa… Khi chết, phần xác chôn trong nghĩa trang còn phần hồn bay lên thiêng đàng. Thiên đàng là xã hội lý tưởng, mọi người đều thấm nhuần tư tưởng của chúa Jesus nên không cần tới nhà thờ nghe cha xứ ‘truyền thanh’ lời chúa.

- Ông nói chí lý, vậy thì ông mua sẵn vé lên thiên đàng cho tôi, phòng khi có chuyến bay, tôi được đi ngay, khỏi xếp hàng; tránh cảnh chen lấn như mua vé tàu tết.
- Mua vé lên thiên đàng ở đâu?
- Không ngờ ông xã tôi khờ dễ nể. Cứ lên mạng internet, rao cần mua vé là có ngay.
- Vé có ghi tên tuổi, số chứng minh nhân dân; đổi vé, mua vé chợ đen là trấc quấc.
- Phần hồn vô hình, làm gì có chứng minh nhân dân. Ngớ ngẩn tệ – Bà vợ ‘át giọng’ rồi nói tiếp – Việc tôi đã xong, thế còn ông? Ông không đi lễ hàng tuần, không đủ tiêu chuẩn lên thiên đàng (!).
- Khi làm việc cho Caritas (cơ quan cứu trợ Thiên chúa giáo) tôi xin nghỉ cứu trợ để đi lễ nhà thờ thì được đức cha Giám đốc giảng rằng: Học kinh thánh là đúng, nhưng giữ ‘cái biết’ cho riêng mình là cái biết vô dụng. Học phải đôi với hành nhằm thực hiện lời chúa dạy. Đi cứu trợ thiên tai, khám chữa bệnh cho người nghèo chính là thể hiện lời chúa dạy: ‘mọi người hãy thương yêu nhau’. Đó là ‘tình thương không biên giới’.
- Ông chuyên làm việc thiện, tích lũy phúc đức đầy túi, nặng quá nên ‘nhà bay’ không cho ông tham gia chuyến bay lên thiên đàng.
- Nếu thế tôi ở lại làm bảo vệ nghĩa trang, không cho chuột bọ xâm phạm áo quan, thế cũng là làm việc thiện đấy!
- Ông này điên rồi!
Người điên gọi người tỉnh là điên.
Điên từ trong viện (tâm thần) điên ra,
Tỉnh điên, điên tỉnh, hóa ra điên “dzồ”.





