mo-nghe-si

Mùa Xuân Yêu Thương

Suối nguồn yêu thương khởi thủy từ lòng trắc ẩn. Có lẽ thế nên khi gặp những mảnh đời bất hạnh trong cuộc sống vốn bộn bề này, họ đã giúp đỡ rất kịp thời. Đó cũng là cách làm của những tấm lòng nhân ái tại Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Chánh Phú Hòa. Từ đó, có những mầm sống hồi sinh. Từ đó, cuộc mưu sinh bớt nhọc nhằn và từ đó, có người đã yên tâm cho một lần “nằm xuống”. Tôi gọi đó là mùa xuân yêu thương của cho và nhận.

Bấp bênh phận người

Căn nhà của hai bà cháu quá nghèo nàn, không có vật dụng gì đáng giá. Mái nhà  tole thủng lỗ chỗ nắng dọi, mưa dột. Khi tôi đến thăm, bà Trần Thị Thực  sống tại số nhà 157 đường Nguyễn Chí Thanh, phường Tương Bình Hiệp, TP.TDM nay đã 67 tuổi đã mất sức lao động đang ngồi canh đứa cháu. Bé Huỳnh Ngọc Thảo, 13 tuổi nhìn vẫn như đứa bé bởi em nói năng, đi đứng đều chậm chạp. “Đó là cháu tôi đã được Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Chánh Phú Hòa hỗ trợ chi phí mổ tim với gần 71 triệu đồng cách đây 5 tháng chứ trước đây nó còn thoi thóp dữ, nó bị bệnh tim bẩm sinh”- Bà Thực nói.

mua-xuan-yeu-thuong
Bé Thảo vui vẻ khỏe mạnh sau ca mổ tim (Ảnh bé Thảo bên bà ngoại)

Đúng là cái khổ đến tận cùng với gia đình bà Thực. Bà có 4 đứa con, nghèo… đều hết luôn theo cách nói của bà! Nghèo còn gặp cái eo, cách đây 6 năm, ba của bé Thảo bị tai nạn giao thông khi chở vợ đi công chuyện. Vụ tai nạn làm người chồng chết còn vợ là chị Lưu Thị Hiền bị thương nặng phải điều trị 4 tháng ở Bệnh viện Chợ Rẫy, TP.HCM. Tiếp đó 2 năm chị tập vật lý trị liệu miệt mài tại Bệnh viện Điều dưỡng- Phục hồi chức năng tỉnh mới đi lại được. Thoát chết nhưng chân bị tật nên chị làm không đủ nuôi 2 con, bé Thảo lại bị bệnh tim, ốm đau luôn. 3 mẹ con không có nhà tá túc nên chị Hiền và đứa con trai ở “ké” nhà em trai chị. Bé Thảo phải nhờ bà ngoại chăm nom. Thỉnh thoảng, khi chuyện trò cùng tôi, bà lại hỏi có ai giúp được cho mẹ con nó căn nhà nho nhỏ không con, khổ quá…

Lại một trường hợp thương tâm khác ở Thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang. Em Trung Thị Lành, sinh năm 2006 bị não úng thủy. Người mẹ nghèo đem con sang gửi hàng xóm để đi làm thuê kiếm sống và người hàng xóm cũng chẳng khá giả gì hơn. Cuộc sống của những người cơ cực này bấp bênh cùng con nước lớn ròng. Thế nên, có được 45 triệu đồng để phẫu thuật là cả một giấc mơ mà những phận người này không dám nghĩ đến. Để rồi sự hồi sinh sau ca mổ cho bé Lành cứ như là một phép mầu.

Sự cô quạnh khi cuối đời là điều mà ai cũng… sợ! Thế nên, chuyện ông Bảy xích lô tuổi đã 90, không vợ con, không gia đình được cưu mang là một câu chuyện về sự đùm bọc, bác ái dành cho nhau. Cũng từ tình thương mến này mà nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý có lần tâm sự với người viết: “Không có gì buồn bằng khi cuối đời mà cô độc con ạ. Con cái có cuộc sống riêng và ở xa nên chú thường hay nằm một mình đối diện với bức tường. Đời nghệ sĩ một thời oanh liệt lắm, hào hoa lắm nhưng tuổi già, sự khó khăn vất vả tìm đến làm cho mình tổn thương thật sự. Người nghệ sĩ lại nhạy cảm hơn, sống trọng tình nghĩa nên càng khổ đau gấp nhiều lần. Bạn bè bận quá không đến được cũng buồn, ca sĩ hát hoài và nổi tiếng với nhạc của mình không đến thăm cũng tủi thân. Khi nhận ra những hào quang của tuổi trẻ, dư âm của tình yêu không còn nữa lại càng luyến tiếc. Có khi chỉ biết khóc thôi…”

Từ lòng trắc ẩn muốn được cưu mang…

Điều đáng trân quý là trong cuộc sống này vẫn còn nhiều tấm lòng tốt đã mở ra và mở ra kịp thời, đúng lúc người khó khăn cần đến họ nhất. Bằng cách này hay cách khác, từ báo chí, từ những cuộc gặp như là cái duyên giữa người với người mà những số phận bất hạnh đã được chia sẻ. Ông Nguyễn Văn Thiền, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Chánh Phú Hòa là một người như thế. “Tôi đi vào đời thường, đến với mảnh đời thật sự bất hạnh để giúp đỡ họ. Không phải làm thiện nguyện để đánh bóng hình ảnh, để quảng bá trên truyền thông, tôi làm bởi sự xúc động thật sự của mình trước từng con người đang khó khăn, cần  giúp  đỡ”- Ông chia sẻ. Lòng trắc ẩn này đây cũng khiến ông và anh em ở công ty đồng lòng ủng hộ các trường hợp bị sập hầm ở Lâm Đồng. Ông muốn những người chết hụt này có cuộc sống đầy đủ hơn, an toàn hơn.

mo-nghe-si
Mộ nhạc sĩ Thanh Bình – Hoa viên nghĩa trang Bình Dương

Biết trắc ẩn, có lòng nhân nên ông mới hiểu được nghệ sĩ  thường sống phóng khoáng, yêu và phụng sự cái hay cái đẹp chứ ít khi nghĩ đến công danh, sự nghiệp và họ thường nghèo, cô độc khi về già. Hiểu và đồng cảm đến thế nên ông mới mượn một câu  của nhạc sĩ cố Thanh Bình (mới mất năm 2014 trong cảnh nghèo khó) “Có còn lại chăng dư âm thôi”trong bài “Tình lỡ” để nói về đời nghệ sĩ. Hiểu nên ông mới hỗ trợ gạo, mắm muối… cho Hội Ái hữu nghệ sĩ TP.HCM  hàng  tháng 7,5 triệu đồng.  Đó cũng là cách làm “ấm lòng” những người đã cống hiến công sức cho nghệ thuật. Như ông Thiền tâm sự là “những người kéo phông màn, giặt quần áo hay… cầm cờ chạy vô chạy ra sân khấu thu nhập có bao nhiêu đâu, đời họ mong manh, bấp bênh như  vai diễn vậy”. Và cũng đồng cảm, nể phục tài năng của nghệ sĩ nghèo nên ông cùng mọi người trong công ty quyết định tặng huyệt mộ cho những người có công với nghệ thuật, làm đẹp cuộc đời nhưng đời họ chẳng mấy… đẹp! Những nghệ sĩ đó được “sum vầy, đàm đạo” cùng nhau như nhà văn Sơn Nam, soạn giả Nhị Kiều, Nghệ sĩ ưu tú Tư Còn, nghệ sĩ Hồ Kiểng… tại Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương. Không phải đến sau này công tác thiện nguyện, an sinh xã hội mới được Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Chánh Phú Hòa quan tâm thực hiện mà ngay những ngày đầu mới thành lập công ty, công tác này đã được thực hiện bài bản và đúng đối tượng. Hàng năm, công ty dành nhiều khoảng kinh phí cho những chương trình từ thiện ý nghĩa như: lo viện phí cho bệnh nhân nghèo mắc bệnh nan y; tặng học bổng khuyến học cho trẻ em nghèo vượt khó; Tết vì người nghèo; thăm tặng quà đồng bào gặp thiên tai; chăm lo cho gia đình chính sách… Và tết này, chương trình “Xuân yêu thương” sẽ đến với bà con, chiến sĩ vùng biên giới. “Đến với những người còn thiếu nước, thiếu gạo, đến để chia sẻ với họ chút quà xuân là việc làm ý nghĩa mà chúng tôi thường tổ chức vào những ngày giáp tết hàng năm với bà con vùng biên ở Bình Phước. Năm nay chúng tôi sẽ tiếp tục thực hiện. Đó, nhẹ nhàng như thế thôi để người cho, người nhận đều cảm thấy ấm lòng, thấy cuộc đời này vẫn còn nhiều lắm tình yêu thương con người dành cho nhau!”- Ông Thiền chia sẻ thêm.

Gặp đạo diễn “Loan mắt nhung”

Nghệ sĩ ưu tu – đạo diễn Lê Dân đã có những ngày điều trị tại Bệnh viện Y học Cổ truyền tỉnh. Ông vẫn miệt mài làm việc bên cái laptop. Hỏi chú làm gì, ông nói: “Tôi đang viết hồi ký. Nhớ đến đâu viết đến đó bởi đã 86 tuổi rồi. Ông trời cho khỏe lúc nào làm việc lúc đó”. Thử đọc những trang viết đầu tiên, tôi nhận thấy ông là một người cực kỳ khiêm tốn. Ông viết mở đầu như sau: “Ta như hạt cát nổi trôi/ Mãi phiêu du giữa biển đời mênh mông” và ông ví ông như hạt cát bình thường, may mắn kết bạn với những “hạt cát lung linh” khác để rồi đồng hành qua gian khổ, vui buồn có nhau nhưng tất cả đều chung mong muốn là đem hạnh phúc cho đời. Ông nói, tôi được lãnh đạo Công ty cổ phần Chánh Phú Hòa thương mến nên họ tạo điều kiện về chữa bệnh ở đây. Thật là quý hóa vô cùng!

mua-xuan-yeu-thuong-2

Nghệ sĩ ưu tú- đạo diễn Lê Dân nói về phim “Cội nguồn” tại Linh Hoa Tuệ Đàn – Hoa Viên Nghĩa Trang Bình Dương (nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11-2014)

Có lẽ ông nói về những ngày tháng cùng ê- kíp làm phim đi khắp đó đây để sống hết mình với nghệ thuật thứ 7. “Học trò tôi nhiều người thành danh, thành tài. Trò là Nghệ sĩ nhân dân, trò giỏi hơn thầy ấy chứ nhưng tôi không buồn mà vui vì điều này, vì mình đã có những thế hệ sau giỏi giang, biết lao động, cống hiến cho nghệ thuật, cho cuộc đời này”. Rồi ông lần giở những bức ảnh kỷ niệm khi làm bộ phim “Những bức thư từ Sơn Mỹ” (năm 2010). Bộ phim dẫn dắt cho người xem những bức thư của viên Trung úy Mỹ được viết trên mảnh đất đẫm máu những người  dân  vô tội ở Sơn Mỹ gửi về cho vợ cũng như sức sống mảnh liệt của người dân nơi đây. Phim này đã được dự Liên hoan phim quốc tế Canes tại Pháp. Ông còn nói về bộ phim “Cội nguồn” với cốt truyện là cuộc sống của một gia đình giáo viên dù khó khăn vất vả trong cuộc sống nhưng vẫn giữ được nếp sống, giữ được nghề trồng người dù có lúc tưởng như rất bấp bênh…

Kể chuyện  say sưa về những bộ phim nổi tiếng một thời như: Hồi chuông Thiên Mụ, Loan mắt nhung, Xương rồng đen,  Người  con  gái  đất đỏ… nhưng khi nhắc đến người vợ quá cố, ông lại khóc: “Bà nhà tôi mất mới đầu năm nay làm tôi suy sụp tinh thần và thể chất thật nhiều so với trước đây. Hai con trai và cháu nội đều ở nước ngoài. May mắn tôi có nhiều người bạn tốt và học trò luôn bên mình”…

mua-xuan-yeu-thuong-3

Nghệ sĩ ưu tú- đạo diễn Lê Dân tại Bệnh viện Y học Cổ truyền tỉnh

Trở lại với “cái duyên” của ông với Bình Dương, ông chân tình: “Tôi tình cờ biết được thông tin Hoa viên nghĩa trang Chánh Phú Hòa ở Bình Dương qua mạng. Sau đó tôi gửi thư cho ông Nguyễn Văn Thiền, Tổng Giám đốc Công ty TNHH MTV Cấp thoát  nước  –  Môi trường Bình Dương nói lên nguyện vọng của mình sau này được… về với Hoa viên nghĩa trang Chánh Phú Hòa. Tôi viết thư vì ngưỡng mộ việc làm của ông ấy không những cho người đang sống mà cho người đã khuất, nhất là với văn nghệ sĩ. Thế là một tuần sau, nhân viên của công ty đã đến nhà tôi, ghi nhận tôi được danh hiệu gì, bao nhiêu thành tích, đóng góp gì cho đất nước… Từ đó, tôi được ông Thiền cũng như các cán bộ khác của công ty rất quan tâm. Một điều nữa mà tôi quý là ở Bình Dương tôi có người bạn là ông Lê Hưng VKD, từng học chung trường Petrus Ký Sài Gòn. Bà nhà tôi và bà Vương Kim Dung vợ ông Hưng lại học chung trường Gia Long. Thế là tôi có mối duyên gắn kết với Bình Dương”.

Chỉ nói về những “bệnh người già” như tiểu đường, cao huyết áp… một lúc, ông lại quay về với những dự án phim sắp tới. “Tôi vẫn làm và khi không đủ sức, sẽ có học trò tôi tiếp sức”- ông cười, vẫn là nụ cười hồn hậu…

Và “Dư âm” còn mãi…

Trước đó, tôi từng được gặp nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý cũng ở Bệnh viện Y học Cổ truyền tỉnh. Mến mộ người NS tài hoa với nhiều tác phẩm vang bóng một thời nên những ngày này đã có nhiều người tìm đến bệnh viện thăm ông. Chị Phương (người giúp việc cho ông) đến từ Đồng Tháp cho biết: “Trừ những lúc quên lẫn hay bực dọc chuyện gì đó còn lại cụ Tý rất hiền, vui vẻ nữa”. Những lúc không phải theo trị bệnh bằng phương pháp vật lý trị liệu hay châm cứu, NS Nguyễn Văn Tý “nghe lại” nhạc của mình. Tất cả được ghi vào chiếc USB và cứ thế, những bài hát mà NS viết như “Mẹ yêu con”, “Em đi làm tín dụng”, “Chim hót trên đồng Đay”… thong thả với âm hưởng dân ca như… ru người NS đã vào tuổi “cửu thập” này lim dim mắt nhìn về nơi xa xôi trong khung cảnh bình yên…

mua-xuan-yeu-thuong-4
NS Nguyễn Văn Tý (bìa phải) rất vui khi được ông Lê Hưng tặng mấy tập nhạc: “Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý và những dư âm còn lại” để ông tặng những người mến mộ
mắt, nhìn về nơi xa xa trong một khung cảnh bình yên…

Để có cơ duyên đưa NS Nguyễn Văn Tý về chữa bệnh đó là tình bạn của ông cùng ông Lê Hưng, nguyên Phó Giám đốc Bệnh viện Y học cổ truyền Bình Dương. NS Nguyễn Văn Tý kể: “Tôi quen ông Hưng lâu lắm rồi và tôi rất quý người bạn này. Đó là hồi tôi về Hưng Yên viết bài Chim hót trên đồng Đay, Bài ca 5 tấn… Trước, tôi chữa bệnh ở TP.HCM nhưng nghĩ bệnh mình cần chữa Đông y thì tốt hơn nên tôi về đây. Người thân của tôi cũng ủng hộ cách này và tôi mong mình được các bác sĩ ở đây chữa bệnh tận tình để cái chân bên trái này mạnh hơn chút, tự đi đứng được”…

Ông cũng bày tỏ sự hài lòng và cảm ơn 2 người “mến mộ” nhạc của ông, thương và giúp đỡ ông chữa bệnh. Đó là Giám đốc Công ty TNHH Một thành viên Cấp thoát nước Bình Dương Nguyễn Văn Thiền và Giám đốc Bệnh viện Y học cổ truyền Bình Dương Nguyễn Văn Đức. Theo NS Nguyễn Văn Tý thì ngoài việc được chữa bệnh, nằm viện miễn phí, được lo cơm nước thì ông còn được “chế độ ưu tiên” là có người chăm  sóc riêng. Lương hàng tháng của chị Phương (4 triệu đồng/ tháng) cũng được “trả giùm” nên ông rất yên tâm khi chữa bệnh, nghỉ dưỡng ở đây. Lịch trình chữa bệnh cho NS Nguyễn Văn Tý từ thứ 2 đến thứ 6 hàng tuần và thứ 7, chủ nhật ông lại trở về nhà ở Q.1, TP.HCM. Theo các bác sĩ thì “tinh thần hợp tác” của “bệnh nhân đặc biệt” này rất tốt và hiện buổi sáng ông châm cứu, chiều điều trị bằng phương pháp vật lý trị liệu. Thuốc men thì có chị Phương lo “ghi nhớ” và đưa cho NS uống từng lần một trong ngày…

NS Nguyễn Văn Tý rất minh mẫn  khi  nói về những tác phẩm của mình. Ông nói không sai một bài nào và nhớ từng “hoàn cảnh sáng tác” của tác phẩm như hồi ở Hưng Yên, Đà Nẵng, Quảng Nam, về Tiền Giang, Kiên Giang hay kỷ niệm khi viết “Dáng đứng Bến Tre”… Và, khi ông nói về bài “Dư âm” sống mãi cùng năm tháng thì ông như sống lại với tình yêu thanh xuân một thuở, một tình yêu ngọt ngào, sâu lắng và theo ông suốt cả cuộc đời…

Niềm mong mỏi lớn nhất của ông là sức khỏe tốt hơn, đi lại được để còn “cùng bạn bè chuyện trò, hàn huyên chứ ngồi nhà thế này buồn lắm”…

Ngày  xuân  nói  chuyện tình thầy trò…

“Mồng một tết cha, mồng hai tết mẹ, mồng ba tết thầy”- từ ngày xưa, ông bà ta đã dạy như thế. Sau lễ nghĩa với cha mẹ là đến người thầy kính mến đã dìu dắt, dạy dỗ chúng ta trở thành con người tốt trong xã hội.

Ngày tết hàng năm, tôi thường đến chúc tết ông – thầy thuốc, nhà giáo ưu tú Lê Hưng VKD. Trong tiết trời mát lành của những ngày đầu năm, bên tách trà đậm đà, ấm nóng, ông vui vẻ giới thiệu về hai chậu mai “bất di bất dịch” của học trò cũ. Nói “bất di bất dịch” là bởi, mỗi năm, cây mai của tình thầy trò vẫn rộ hoa dịp tết, vẫn được đặt đúng vị trí đó. Tất cả nói lên một chữ tình thầy trò thật thơm thảo, quý hóa mà  ông nói rằng đó là hạnh phúc nhất trong nghề trồng người bởi dù làm gì, có thành đạt, có chức quyền học trò vẫn nhớ về   ông.

Vốn là người kiệm lời, ông chỉ giới thiệu ngắn gọn về “chủ nhân” đến tặng hai cây mai là 2 người “học trò cũ” (NMG và Nguyễn Văn Thiền). Ông từng dạy học ở Trường Bồ Đề, Trung học Nông Lâm Súc (nay là trường Đại học Thủy Lợi). Học trò của ông giờ có công danh, sự nghiệp vững vàng nhưng vẫn luôn quý trọng người thầy năm xưa. Đó là tấm lòng tri ân thật quý giá mà con người luôn cần dành cho nhau. Những chậu mai vàng rực rỡ trước sân đủ nói lên tình nghĩa thầy trò cao quý mà bất cứ thời đại nào cũng cần được tôn vinh.

Ông Lê Hưng VKD còn kể thêm về nhiều học trò cũ rất thành đạt của mình thỉnh thoảng vẫn ghé nhà chơi và ngày tết vẫn đến thăm, chúc tết gia đình ông. Tấm lòng và những nghĩa cử của người biết tri ân luôn khiến cho ai đã từng làm nhà giáo sẽ thấy thật ấm lòng, vui sướng khi nghĩ về quãng thời gian đã qua của mình.

Tình cảm thầy trò mãi vẫn là tình cảm đẹp đẽ, đáng nâng niu bởi nó gắn bó với chúng ta cả một quãng đời thật thơ mộng, khi tuổi đời còn “ăn chưa no, lo chưa tới”. Và cứ thế, ngày xuân, mọi người lại “đi tết thầy” bằng những món quà thật ý nghĩa như những chậu mai vàng để ngày xuân thêm ngát hương…

Vào thứ 6, thứ 7 và Chủ Nhật hàng tuần, công ty Cphaco sẽ tổ chức xe đưa đón miễn phí dành cho quí khách có nhu cầu tham quan hoặc thăm viếng mộ người thân tại Hoa viên nghĩa trang Bình Dương.

Quý khách có nhu cầu, xin vui lòng đặt lịch tư vấn & tham quan TẠI ĐÂY

Tổng quan về Cphaco
Tổng quan về Cphaco

Được thành lập từ năm 2006, công ty cổ phần đầu tư xây dựng Chánh Phú Hòa (Cphaco) là đơn vị tiên phong xây dựng mô hình hoa viên nghĩa trang tại Việt Nam - Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương được quy hoạch và xây dựng như một nghĩa trang văn minh, xanh sạch đẹp, nhằm giữ gìn cảnh quan và bảo vệ sự trong lành của môi trường. Trong suốt hơn 10 năm hoạt động, công ty Cphaco không ngừng đổi mới và phát triển thêm nhiều lĩnh vực nhằm cung cấp các dịch vụ an táng trọn gói giúp khách hàng an tâm lên kế hoạch yên nghỉ cho bản thân và gia đình trong tương lai.