Hoa viên nghĩa trang Bình Dương, vùng đất chất chứa cảnh sắc khác biệt đến lạ thường: Phong cảnh hữu tình vui tươi, trăm hoa đua nở, muông thú dạo quanh, màu xanh ngút ngàn, người người đến đây như trút hẳn lo âu, phiền muộn của cuộc sống thường nhật. Người đã mất về nơi đây an nghỉ được nghĩa trang ôm ấp, lưu giữ những yêu thương, tất cả như hòa quyện, tan lẫn vào nhau tạo nên bức tranh nhiều màu sắc với các cung bậc cảm xúc rung động lòng người.
Anh Lê Quốc Hân bên phần mộ vợ Đặng Hồng Trang (1984-2014) khu I1.5 Hoa viên nghĩa trang Bình Dương.
Có một sự việc hơi bất thường so với các ngôi mộ khác làm cho nhân viên Hoa viên nghĩa trang phải chú ý. Một người thanh niên tuổi đời còn rất trẻ, mà ngày 2 lượt dù nắng hay mưa đều đặn đến thăm một ngôi mộ, thắp nhang, lau mộ, ngồi trầm ngâm thương cảm người thân một lúc rồi đi làm, chiều hết giờ về cũng ghé qua thăm ngôi mộ ấy đến tối mới ra về. Đều đặn, liên tục hơn một năm trời thì nhiều người trong Hoa viên bắt đầu chú ý và tiếp xúc với anh. Bằng giọng thật buồn anh kể: Tôi và Trang học chung trường trung học phổ thông Tân Bình (Bắc Tân Uyên – Bình Dương). Cô ấy ít nói, trầm lặng, học giỏi và rất dễ mến, những năm tháng ấy nhiều chàng trai trong lớp để ý và trong đó có tôi. Trong chúng ta ai cũng từng trải qua những năm tháng áo trắng học trò tràn ngập niềm vui, tiếng cười và chắc hẳn không ai có thể nào quên trong ký ức của đời mình.
Tình yêu tuổi học trò nhen nhóm dần và thăng hoa theo năm tháng của thời cắp sách đến trường để chúng tôi đôi lúc nhìn nhau e thẹn, tình yêu càng thôi thúc bởi ngày tan trường, chia tay lớp cuối cấp 3 gần kề, rồi đây mỗi đứa một ngả. Hoàn cảnh gia đình 2 đứa đều nghèo, Trang gát lại chuyện học hành, tìm việc làm để phụ giúp kinh tế gia đình, song chúng tôi vẫn thỉnh thoảng liên lạc nhau. Trang làm công nhân, tôi tiếp tục thi vào đại học. Tôi động viên Trang tranh thủ học vào buổi tối để có kiến thức chuyên môn sau này dễ cải thiện cuộc sống hơn .
Thấm thoát mấy năm sau, tôi tốt nghiệp kỹ sư ngành điện, Trang tốt nghiệp ngành kế toán rồi về làm ở chi nhánh ngân hàng Agribank Tân uyên. Chúng tôi cưới nhau trong niềm hạnh phúc vỡ òa của gia đình. Về làm dâu bên chồng, cô ấy hiền ngoan, hiếu thảo, Trang đã được các thành viên trong gia đình tôi dành cho tất cả thương yêu.
Mọi thứ đã ổn định, sự cố gắng vượt bậc của hai vợ chồng tôi cũng được bù đắp, hạnh phúc tràn ngập. Chúng tôi đã nghĩ đến việc sinh con cho vui cửa vui nhà, và ông bà có cháu ẵm bồng. Nhưng ai biết trước được ngày mai?. Một ngày kia, như mọi lần chúng tôi âu yếm tiễn nhau đi làm, Trang còn dặn tôi: Chiều về sớm nha, Em làm sinh nhật cho anh !.
Nào ai biết được ngày mai !. Oan nghiệt đã ập đến cướp mất đi sinh mạng người vợ yêu thương của tôi: Vợ tôi bị tai nạn giao thông !, hôm ấy khi nhận được tin báo, tôi đến thì Trang đã mất rồi, toàn thân cô xây xát với nhiều vết thương nghiêm trọng. Tôi không khóc nổi, cứ ngây dại như người mất hồn. Nói đến đây hai dòng lệ anh Hân bất chợt tuôn trào, tôi cũng theo dòng tâm sự của anh mà lòng mình dâng trào niềm cảm thương khó tả.
Anh Hân kể tiếp: Vợ vĩnh viễn ra đi chỉ còn mình tôi thui thủi, trong tôi ngày nào cũng hiện lên câu hỏi mà không có câu trả lời “Sao em lại bỏ anh mà đi ?” câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại tới nay suốt đã ba năm và ngay cả trong giấc mơ hằng đêm tôi vẫn thấy Trang!. Người ta bảo thời gian là phương thuốc chữa lành mọi vết thương mà riêng tôi không hề thấy đúng chút nào. Mỗi ngày trôi qua, tôi càng thấy buồn đau, lòng tôi vẫn chưa nguôi ngoai được và mỗi khi càng nghĩ càng thấy lòng mình xót xa, đau đớn.
Tôi không thể quên được Trang, bao nhiêu năm trộm nhìn em, để ý rồi yêu em, rồi sống với nhau với tình nghĩa vợ chồng. Vượt qua bao khó khăn để có được một gia đình hạnh phúc, chúng tôi xây dựng tương lai và niềm tin ở phía trước, Trang lại bỏ tôi mà đi trong niềm thương tiếc không nguôi mà không có gì bù đắp được. Hình ảnh Trang in đậm vào tim tôi, không giây phút nào mà không nhớ. Đêm đến tôi chỉ mong cho trời mau sáng để đến thăm Trang (ở Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương) để thỏa lòng mong nhớ và chiều về tôi biết rằng sẽ lại là một đêm cô đơn trong nhung nhớ. Tôi muốn đêm ngắn ngày mới nhanh đến, tôi đi làm và ghé vào đây thăm Trang.
Tạm biệt Hân, nhìn theo bộ điệu anh bước đi mà ai cũng xót xa thương cảm. Tình nghĩa của anh với chị Trang thật quá thủy chung, sâu nặng, Chị mất đi đã để lại cho anh nỗi buồn đau khôn tả. Và từ khi chị Trang mất, cứ ngày hai lần sáng và chiều tối bất kể mưa hay nắng, anh Hân vẫn đều đặn đến bên thăm mộ chị.
Mùa Vu Lan năm nay lại đến, thầm chúc cho anh được bình an trong cuộc sống và cầu cho chịTrang được sớm siêu thoát vu tiên nơi miền cực lạc.
Tác giả: NVT






