tet-xua

Nhớ Vui Ngày Tết Xưa

Ngày Tết mà các gánh hát về miệt nông thôn, thì nơi nầy vui như những ngày hội. Nhất là các gánh hát cải lương miệt vườn quen thuộc với bà con vùng sông nước Nam bộ, bà con coi đào kép trong gánh như người thân thương đi xa làm ăn trở về quê ăn Tết. Nhưng hầu hết “ dân tình” trong gánh phần nhiều là người tứ xứ, nơi nào với họ cũng là quê hương. Do vậy mà có chuyện vừa vui vừa cảm động, xin kể lại như sau.

nho-vui-ngay-tet-xua

Lúc này có gánh Hoa Lan của nữ nghệ sĩ Út Trong, vốn được lòng bà con mỗi nơi gánh tới diễn. Cô Út cũng trọng tuổi rồi, trời thương trời cho vừa đẹp người đẹp nết, lại ca hay diễn giỏi, tuy là đào chánh kiêm bà bầu nhưng cô không chảnh, trái lại cô sống bình dân như người dân thường, chuyện cô Út Trong sẽ kể sau, bây giờ xin kể chuyện vui về anh hề chánh của gánh Hoa Lan là anh Hai Môi. Anh làm chủ cặp môi có duyên (vì vậy bà con khán giả đặt chết tên anh là Hề Hai Môi) ngày 28 sáng 29 Tết, gánh Hoa Lan trôi về huyện Ba Tri, khổ cái là trong khi những ngày nầy bà con còn đang chuẩn bị nầy nọ để ăn Tết, cho nên nói chí tình ai mà đi coi hát. Gánh Hoa Lan dọn vô nhà lồng chợ buồn hiu. Hai Môi với dàn đào kép ngồi không hút gió hỏng kêu, nghĩa là “mốc bộc”! Hề Hai Môi chuẩn bị gói mấy bộ quần áo “số một” của anh ra tiệm cầm đồ để có tiền ăn cháo, thì bất ngờ gặp một ông già hâm mộ đang đi vô nhà lồng chợ tìm anh. Ông già nói lớn tiếng:

–           Hai Môi

Hai Môi chào ông Chín, nói giểu giểu:

–           Dạ có con, dạ ông Chín khỏe khỏe.

–           Thấy tao vầy là khỏe re rồi, sao gánh hát về đây nhằm ngày giáp Tết, coi bộ mết mệt nha bây. Không phải bà con không thương tụi bây, nhưng ai cũng lo Tết nhứt, hõng có rảnh đi coi hát, thông cảm nha mấy cháu. Mà tụi bây quanh năm suốt tháng hát hoài không biết mệt hả, có dịp nghỉ ngơi. Tết hát mấy hồi mầy lo gì hả Hai Môi.

Hai Môi nói thiệt, nghe thấy mà thương:

–           Dạ nghề hát mua vui cho bà con, cũng là để kiếm cơm mà thôi.

–          Vậy sao? nãy giờ  không nói, tụi bây thiệt. Để coi có mấy thằng, thằng kép mùi Minh Đủ nè, thằng kép độc Trường Giang nè, còn tụi kia đâu, quân sĩ tướng tá, vua quan gì đâu hết rồi.

Hai Môi vẫn giễu:

–           Dạ thưa ông Chín tụi nó ngủ trừ cơm rồi.

Ông Chín nghe Hai Môi nói ông tức cười, ông già cười ha ha ha, rồi bỗng buồn buồn:

–           Tội nghiệp chưa, thôi mầy với hai thằng nầy theo ông Chín về nhà ông, còn thằng nào ngủ trừ cơm nữa không, kêu dậy đi theo ông Chín, ông đãi một bữa, ăn no rồi rồi đem đồ ăn về cho mấy đứa còn ngủ “ngheo”.

Cả đám đang bị “kiến cắn bụng” dạ dạ rân trời, đi theo ông Chín, còn có thêm ông đóng vai thừa tướng, với đám quân sĩ nữa. Ông Chín xách giỏ đệm, xăn quần, băng đồng đi trước, đám cò ke lục chốt nói cười vui vẻ đi sau ông. Ông Chín vừa đi vừa kể chuyện:

–           Ba cái gánh hát miệt vườn như tụi bây, nói thiệt tao trải qua rồi. Hồi mười tám mười chín tuổi, trạc tuổi thằng Hai Môi nầy, tao mê con nhỏ đào chánh theo gánh hát làm quân sĩ, rồi học ca học hát, nói nào ngay học không nên thân, phải có năng khiếu, có tài mới mần tới nghệ “sũy” được, cho nên tao trở về nhà lo làm ruộng làm vườn cho tới bi giờ đó “ngheo”!

–           Dạ dù đi gánh hát một ngày cũng là nghệ “sũy” rồi. Ông Chín tuy không ca hát làm hề gì, mà ông vẫn là nghệ “sũy”, vì ông có máu nghệ “sũy” .

nho-vui-ngay-tet-xua-1

Ông Chín nghe Hai Môi khéo nịnh, ông khoái chí cười ha ha:

–           Thằng Hai Môi quá dễ thương, tao mà có con gái, nhứt định tao gả con gái cho nó, bắt nó làm rể nhà tao liền, ở nhà với vợ con, đi gánh hát làm chi đói chết cha.

Mấy ông cháu vừa đi vừa vui chuyện, vậy mà cũng đi qua mấy cánh đồng không hay, đằng xa xa kia có lũy tre xanh mát, vài con trâu gặm cỏ, không gian yên bình nơi thôn quê thân thương, trong vòng các lũy tre là ngôi nhà ngói của ông Chín.  Ông Chín thong dong đi vô cái sân rộng nhà ông. Cả đám lục tặc theo ông, trong nhà mát mẻ có mấy bộ ván gõ dầy cui, lên nước màu nâu bóng láng. Ông Chín mời đám lâu la lên nằm ngủ chờ cơm. Hai Môi thót lên trước, quan thừa tướng, với anh kép mùi, kép độc leo lên sau. Trong bụng thầm nghĩ lát nữa cơm canh tá lả ngon lành. Cho nên cả đám ngủ để dành bụng, làm một giấc cho tới trưa trưa.

Ông Chín lui cui sau bếp lo nấu nướng. Tới chiều chiều ông Chín kêu cả đám thức dậy:

–           Ê ngủ trừ cơm để dành bụng, vậy là đủ rồi. Dậy dậy ra sau rửa tay rửa mặt, dùng tiệc.

Nghe nói dùng tiệc, quan thừa tướng chồm dậy trước, ông ngoại nầy là tay phàm ăn, háu ăn, lại nhậu phá mồi. Tiếp theo là Hai Môi nghe ông Chín nói mở cờ trong bụng, hai anh kép với đám quân sĩ theo ông Chín vòng ra sau hè, nơi này có ao cá, sân sau có cái cây cóc bự, ông già Chín thiết kế một sàn nhà trên chảng ba của cây cóc xum xuê trái ơi là trái Cả đám leo lên cái thang tre ngồi trên sàn cao, ông Chín leo lên sau chót tay cặp nách bình can rượu đế. Ông già cười tươi để bình can giữa sàn tre, rồi leo xuống đi vô bếp bưng dĩa… mồi.

–           Tụi bây ngồi yên, để ông Chín làm cho!

Ông Chín bưng lên dĩa khô cá chạch. Ngồi trên sàn tre ông rót rượu ra từng chén mời khách lai rai. Quan thừa tướng phàm ăn phá mồi nhai khô như ăn gỏi. Ông cháu lai rai vậy cho tới khi mặt trời gần lặn xuống các lũy tre, mục đồng đã chăn trâu về chuồng, bình can rượu đã lưng, dĩa khô cá chạch cạn láng mà vẫn không thấy ông Chín leo xuống đi vô bếp đem gà vịt gì lên. Ông ngoại nầy mạnh rượu ngồi uống tì tì ít ăn mồi. Thừa tướng xót ruột quá mạng, vì chỉ có khô với rượu mà không có bột. Hề Hai Môi đối ẩm với ông Chín ngon lành, bên tám lạng người nửa cân. Anh ta còn biểu diễn một màn thấy mà phát ớn, là cho “chó ăn chè” ra cái chén, rồi gấp các thứ còn lại trên mâm bỏ vô chén pha món “cốc tai” nông thôn. Anh ta ực sạch chén rượu tùm lum nầy (tuy có trợn trắng một chút nhưng vẫn bình tĩnh) Ông già Chín hâm mộ tài uống rượu của Hai Môi quá xá. Kết thân là bạn hiền vong thân.

Chiều tối thì trên sàn cây cóc chỉ còn có hai người, hai anh kép, quan thừa tướng với tụi quân sĩ leo xuống hồi nào trốn biệt về nhà lồng chợ, vừa đi vừa ngả nghiêng, vừa cho “chó ăn chè” vừa rủa ông Chín chơi không ngọt.

Hai Môi lếch thếch về nhà lồng chợ lúc nào không biết. Anh ta nằm trên cái thớt thịt ngủ khò trừ cơm. Sáng tửng bưng ông già Chín tỉnh bơ xách giỏ đệm trở ra nhà lồng chợ tìm bạn hiền:

–            Tụi nầy ngủ trưa đủ chưa, thức dậy theo ông Chín về nhà ăn cơm

Nghe tiếng ông Chín. Quan thừa tướng nằm trên mấy cái ghế chụm lại thành giường, chỉ có cái đầu với cái lưng thì đủ trên giường, còn nửa cái mông rồi hai cái chân dài thòng thòng xuống đất. Ông ta mở hé mắt thấy ông Chín, quan thừa tướng hết hồn lủi xuống chân ghế trốn, miệng lầm bầm chửi thề. Hai anh kép Minh Đủ và Trường Giang cũng né ông Chín, thậm chí đám quân sĩ lỳ đòn cũng ngại theo ông Chín về nhà, leo lên sàn cây cóc, uống rượu đế nhai trái cóc tới ợ chua ứa nước miếng sót ruột thấy bà cố. Duy chỉ có hề Hai Môi với một thằng quân sĩ liều mạng theo ông Chín lần nữa xem sao.

Lần nầy khác nhiều, 3 ông cháu nhào vô bếp làm heo, làm gà, làm vịt, làm cá nấu đủ thứ món ngon lành. Ông Chín nói:

–           Tao có đi gánh hát tao biết, tụi dân gạo chợ nước sông, như tụi bây là phản bội, cho nên tao thử lòng chút coi mà thiệt, thằng nào cũng né tao vì nó tưởng bữa nay chỉ có rượu đế với trái cóc, hay là khô cá chạch thôi. Thằng hề Hai Môi với thằng quân sĩ bèo nầy coi trên bàn nè. Ê hề đồ ăn cả gánh hát Hoa Lan ăn mấy ngày không hết. Ông Chín thương hai thằng nhỏ mà chí tình chí nghĩa như hai đứa, ăn đi hai cháu. Ăn Tết sớm đi rồi hát cho bà con mình vui. Tụi bây không giận ông thời ông cũng không thèm giận cái thằng thừa tướng với hai thằng kép kia làm cái gì. Mình là người lớn mà giận cá chém thớt coi sao đặng?.

Ông Chín hận mối tình đầu khi còn thanh niên với cô đào chánh hồi nẫm, cho nên thử lòng bọn nầy thôi. Chứ ông là Nghệ “sũy” từng lăn lóc, ăn cơm hội, ăn cơm cháy, ăn cháo với chao, mà không thương dân gánh hát sao được.

Hai Môi với thằng quân sĩ, cũng có ông Chín nữa, cho bữa tiệc lên xe ngựa chở về nhà lồng chợ Ba Tri đãi gánh hát Hoa Lan của bà bầu Út. Trong một bữa Tết linh đình, mới hay ông già Ba Tri nầy “khỉ khọn” mà sống có nghĩa có tình. Ấy là câu chuyện vui ngày Tết tặng bạn đọc Linh Hoa Tuệ Đàn – Bình Dương mà tui là Hai Môi đây, kể lợi cho bà con nghe chơi vậy thôi.

 

Tổng quan về Cphaco
Tổng quan về Cphaco

Được thành lập từ năm 2006, công ty cổ phần đầu tư xây dựng Chánh Phú Hòa (Cphaco) là đơn vị tiên phong xây dựng mô hình hoa viên nghĩa trang tại Việt Nam - Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương được quy hoạch và xây dựng như một nghĩa trang văn minh, xanh sạch đẹp, nhằm giữ gìn cảnh quan và bảo vệ sự trong lành của môi trường. Trong suốt hơn 10 năm hoạt động, công ty Cphaco không ngừng đổi mới và phát triển thêm nhiều lĩnh vực nhằm cung cấp các dịch vụ an táng trọn gói giúp khách hàng an tâm lên kế hoạch yên nghỉ cho bản thân và gia đình trong tương lai.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *