vu-lan-nay

“Vu Lan Này, Con Rất Nhớ Cha!”

Một mùa Vu Lan nữa lại về. Vậy là lần thứ ba năm liên tiếp con không về thăm mộ cha. Nhưng con tin rằng ở đâu đó trên cõi vĩnh hằng, cha vẫn luôn hiểu và tự hào về nhiệm vụ của con đang làm “vì sự bình yên của lãnh hải vùng cực nam Tổ Quốc”.

Mẹ là người sinh ra con, chăm cho con từng miếng ăn, giấc ngủ, nhưng chính Cha là người đã giúp con hiểu được trách nhiệm đối với cuộc đời. Đêm nay, bên “đầu súng trăng treo”, bao kí ức về Cha lại hiện về trước mặt như chưa hề có cuộc chia ly giữa cha con mình.

Cha ạ!

Nhớ như in lúc con 8  tuổi, ở cái tuổi đang làm quen với từng con chữ, bài toán cộng, trừ bằng mười đầu ngón tay, ở cái tuổi mà chỉ biết chạy nhảy đùa giỡn toát cả mồ hôi đến quần áo lấm lem. Ở cái tuổi chỉ biết ăn, học và chơi vì cả thế giới đã có cha và mẹ lo cho rồi, trong một lần đón con từ trường về nhà và hôm đó con bị chảy máu ở đầu gối do xây xát lúc nô đùa với đám bạn. Trong khi mẹ nước mắt ngắn dài, xuýt xoa hỏi han con có đau lắm không, rồi vội vàng thuốc thang băng bó cho mau lành vết thương. Nhưng kìa, trong một góc nhà, cha chỉ ngồi đó lặng nhìn con mà không hề tỏ ra đau xót?! Lúc bấy giờ trong suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ, con cảm thấy cha… nào có thương mình!

vu-lan-nay

Về Hoa Viên Mẹ già khuất nẻo trời xa Đêm ngày con trẻ vào ra ngậm ngùi Giờ con mất mẹ thật rồi Còn đâu để mẹ sống đời với con Nhớ mẹ ruột thắt từng cơn Màu hoa hồng trắng lạnh hơn mưa chiều Cài trên ngực áo liêu xiêu Vu lan báo hiếu mùa nhiều nhớ thương Chiều nay trở lại Bình Dương Nghĩa trang nắng ấm dâng hương mẹ hiền Hoa viên đẹp tựa cảnh tiên Đến đây thanh thản ưu phiền rời xa Bóng mẹ ẩn giữa ngàn hoa Quay về trong buổi chiều tà luyến thương Mẹ ơi… ở lại Bình Dương!…

Rồi khi con tốt nghiệp cấp ba, chuẩn bị bước chân vào con đường đại học. Ngồi sau lưng cha đưa con đến trường để dự tuyển sinh. Khi bước xuống xe, nhìn xung quanh biết bao cảnh tượng những bà mẹ đang loay hoay tất tả dặn dò con phải như thế này, thế nọ khi thi để làm bài cho tốt. Nhưng cha thì chỉ nhìn con bằng ánh mắt đầy cương nghị với câu nói “Tương lai của con bắt đầu từ đây. Sáng hay tối là do con tự chọn”. Nghe sao mà khô khan đến lạ!

Vậy mà năm năm giảng đường đại học qua nhanh như chớp mắt. Ngày con khoác áo tốt nghiệp, xúm xít cùng đám bạn chuẩn bị cho buổi lễ trao bằng thì cha đến bên con và chìa bàn tay thô ráp ra bắt tay con như bắt tay một người đàn ông mà không phải là cái ôm ấm áp như người mẹ. Cha trao con lời dặn dò: “Này người đàn ông, chúc mừng con và hãy luôn nhớ 5 chữ này kể từ bây giờ con nhé: Tâm, Nghĩa, Trách nhiệm, Xã hội và Bền vững”. Lúc bấy giờ, con chẳng thể nào hiểu nổi những gì cha căn dặn vì còn mãi đang ngất ngây trong thời khắc sắp  được trở thành một kỹ sư.

Giờ đây, khi con và cha chỉ có thể gặp nhau trong ký ức, con đã hiểu những gì cha làm lúc con còn thơ bé. Cha không đưa tay ra mỗi khi con té ngã bởi cha muốn con đủ nghị lực để vượt qua đau đớn về thể xác mà tự đứng dậy và bước tiếp về phía trước. Không ôm ấp vỗ về như mẹ nhưng lại truyền lửa cho con qua hơi ấm đến từ cái bắt tay đầy rắn rỏi giữa hai người đàn ông.

Cũng gần đến ngày giỗ cha rồi và cũng là mùa Vu lan báo hiếu, nơi cực nam của Tổ quốc con xin mượn lời của tác giả Hồng Dương để thay lời muốn nói, thưa với cha:

Bông hồng trắng xin dâng cho mẹ

Đóa hoa hồng đặt nhẹ mộ cha

Vu lan biệt xứ xa nhà

Nhớ thương cách biệt bao la dặm trời.

 

Tổng quan về Cphaco
Tổng quan về Cphaco

Được thành lập từ năm 2006, công ty cổ phần đầu tư xây dựng Chánh Phú Hòa (Cphaco) là đơn vị tiên phong xây dựng mô hình hoa viên nghĩa trang tại Việt Nam - Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương được quy hoạch và xây dựng như một nghĩa trang văn minh, xanh sạch đẹp, nhằm giữ gìn cảnh quan và bảo vệ sự trong lành của môi trường. Trong suốt hơn 10 năm hoạt động, công ty Cphaco không ngừng đổi mới và phát triển thêm nhiều lĩnh vực nhằm cung cấp các dịch vụ an táng trọn gói giúp khách hàng an tâm lên kế hoạch yên nghỉ cho bản thân và gia đình trong tương lai.